哭耿子庸 其三

明代 李贽
太真终日语,东方容易谈。本是闽越人,来此共闲闲。 君子有德音,听之使人惭。白门追随后,万里走滇南。 移家恨已满,敢曰青于蓝。志士苦妆饰,世儒乐苟安。 谓君未免俗,令人坐长叹。
tài zhēn zhōng   dōng fāng róng tán běn shì mǐn yuè rén lái   gòng xián xián    
jūn zi yǒu yīn   tīng zhī shǐ 使 rén cán bái mén zhuī suí hòu wàn   zǒu diān nán    
jiā hèn mǎn   gǎn yuē qīng lán zhì shì zhuāng shì shì   gǒu ān    
wèi jūn wèi miǎn   lìng rén zuò cháng tàn