哭冯员仲 其二

宋代 王十朋
身为多才误,朝无一日安。宁为独醒鬼,不作附炎官。 梦断吴江冷,魂归蜀道难。郡斋挥老泪,重取近书看。
shēn wéi duō cái   cháo ān níng wèi xǐng guǐ   zuò yán guān
mèng duàn jiāng lěng   hún guī shǔ dào nán jùn zhāi huī lǎo lèi   zhòng jìn shū kàn