哭儿骨殖还故山 其二

明代 蓝仁
窜死遐荒万里馀,藤缠草束土侵肤。黄金竟为谗言铄,白骨翻成待价沽。 形影自随嗟独老,肝肠分裂念诸孤。天高视听无消息,强欲招魂托楚巫。
cuàn xiá huāng wàn   téng chán cǎo shù qīn huáng jīn jìng wèi chán yán shuò bái   fān chéng dài jià    
xíng yǐng suí jiē lǎo   gān cháng fēn liè niàn zhū tiān gāo shì tīng xiāo xi qiáng   zhāo hún tuō chǔ