哭杜府君

宋代 陆游
叔高初过我,风度何玉立,超然众客中,可慕不待揖。 入都多宾友,伯高数来集,质如琮璧润,气等芝兰袭。 晚乃过仲高,午日晒行笠,匆匆遽别去,怅望空怏悒。 有如此三高,青紫何足拾。 岂无知之者,相视莫维絷。 穷鱼虽相悯,可媿吐微泾。 亦知尊公贤,何止盖乡邑。 向风每拳拳,识面真汲汲。 秋风忽闻讣,执书叹以泣。 造门不自决,追悔今何及!又闻著书富,手泽溢巾笈。 哀毁要无益,遗稿勤缀缉。
shū gāo chū guò   fēng   chāo rán zhòng zhōng   dài  
dōu duō bīn yǒu   gāo shù lái   zhì cóng rùn   děng zhī lán  
wǎn nǎi guò zhòng gāo   shài xíng   cōng cōng bié   chàng wàng kōng yàng  
yǒu sān gāo   qīng shí  
zhī zhī zhě   xiāng shì wéi zhí  
qióng suī xiāng mǐn   kuì 媿 wēi jīng  
zhī zūn gōng xián   zhǐ gài xiāng  
xiàng fēng měi quán quán   shí miàn zhēn  
qiū fēng wén   zhí shū tàn  
zào mén jué   zhuī huǐ jīn   yòu wén zhù shū   shǒu jīn  
āi huǐ yào   gǎo 稿 qín zhuì