哭澹归

明代 释函是
人生莫不死,既死安可伤。形役一百年,终归无何乡。 况已六十七,讵足论短长。所伤法运衰,死者皆贤良。 法眼在一时,岁月多荒唐。波旬入人心,善观其向方。 狂者中以名,狷者与世忘。忘世非佳士,徇名岂道望。 名反以利终,菽林杂兰芳。斯人向予言,相对生悲凉。 已矣无真人,少壮犹茫茫。掩户坐晨夕,泪血沾巾裳。
rén shēng   ān shāng xíng bǎi nián   zhōng guī xiāng
kuàng liù shí   lùn duǎn cháng suǒ shāng yùn shuāi   zhě jiē xián liáng
yǎn zài shí   suì yuè duō huāng táng xún rén xīn   shàn guān xiàng fāng
kuáng zhě zhōng míng   juàn zhě shì wàng wàng shì fēi jiā shì   xùn míng dào wàng
míng fǎn zhōng   shū lín lán fāng rén xiàng yán   xiāng duì shēng bēi liáng
zhēn rén   shào zhuàng yóu máng máng yǎn zuò chén   lèi xuè zhān jīn shang