苦春霖作寄友

唐代 吴筠
应龙迁南方,霪雨备江干。俯望失平陆,仰瞻隐崇峦。 阴风敛暄气,残月凄已寒。时鸟戢好音,众芳亦微残。 万流注江湖,日夜增波澜。数君旷不接,悄然无与欢。 对酒聊自娱,援琴为谁弹。弹为愁霖引,曲罢仍永叹。 此叹因感物,谁能识其端。写怀寄同心,词极意未殚。
yìng lóng qiān nán fāng   yín bèi jiāng gān wàng shī píng   yǎng zhān yǐn chóng luán
yīn fēng liǎn xuān   cán yuè hán shí niǎo hào yīn   zhòng fāng wēi cán
wàn liú zhù jiāng   zēng lán shù jūn kuàng jiē   qiǎo rán huān
duì jiǔ liáo   yuán qín wèi shuí dàn dàn wèi chóu lín yǐn   réng yǒng tàn
tàn yīn gǎn   shuí néng shí duān xiě huái 怀 tóng xīn   wèi dān