哭陈夷白二首 其二

元代 戴良
老我归来托远林,仙桡犹泛五湖深。身名已喜全离乱,生死俄闻变古今。 悬榻空馀徐孺恨,绝弦真乱伯牙心。无端又向溪桥立,望断秋鸿泪满襟。
lǎo guī lái tuō yuǎn lín   xiān ráo yóu fàn shēn shēn míng quán luàn shēng   é wén biàn jīn    
xuán kōng hèn   jué xián zhēn luàn xīn duān yòu xiàng qiáo wàng   duàn qiū hóng lèi 鸿 mǎn jīn