哭晁太史君石墓

明代 谢榛
多士期东阁,孤怀向北辰。名高太史笔,病剧长卿身。 匡世天何夺,怜才谁更真。茫然隔气象,遽矣失经纶。 白舫云随榇,清秋月写神。半生馀著作,万事已荆榛。 策杖来何晚,临风怆独频。尚思排难处,一诺定交晨。 泪湿墓前土,心通泉下人。明年花自发,犹似玉堂春。
duō shì dōng   huái 怀 xiàng běi chén míng gāo tài shǐ bìng   zhǎng qīng shēn    
kuāng shì tiān duó   lián cái shuí gèng zhēn máng rán xiàng   shī jīng lún    
bái fǎng yún suí chèn   qīng qiū yuè xiě shén bàn shēng zhù zuò wàn   shì jīng zhēn    
zhàng lái wǎn   lín fēng chuàng pín shàng pái nàn chù   nuò dìng jiāo chén    
lèi shī 湿 qián   xīn tōng quán xià rén míng nián huā yóu   shì táng chūn