苦别

唐代 张安石
向前不信别离苦,而今自到别离处。 两行粉泪红阑干,一朵芙蕖带残露。
xiàng qián xìn bié   ér jīn dào bié chù
liǎng xíng fěn lèi hóng lán gān   duǒ dài cán