哭柏岩和尚

唐代 贾岛
苔覆石床新,师曾占几春。写留行道影,焚却坐禅身。 塔院关松雪,经房锁隙尘。自嫌双泪下,不是解空人。
tái shí chuáng xīn   shī céng zhàn chūn xiě liú háng dào yǐng   fén què zuò chán shēn
yuàn guān sōng xuě   jīng fáng suǒ chén xián shuāng lèi xià   shì jiě kōng rén