邝湛若天风吹夜泉砚歌

清代 谭宗浚
书君悬针垂露之,奇篆写君离鸾别鹤之悲吟。忠魂缥缈去已久,但有贞珉一片知君心。 当年此石诚非偶,滃郁春云落君手。用之愈久德愈全,合伴书窗为益友。 鸦咋岭,鬼门关,孑然书剑来猺蛮。山魈狰狞伏洞里,巨蟒睒睗悬林间。 砚乎辛苦定同历,幸不弃置埋榛菅。不然军中时草檄,掷笔悬空飞霹雳。 丹心耿耿长不磨,愿与东南支半壁。颓城一角阴云愁,日影惨淡悲清秋。 奇才岂仅屈宋并,毅魄直同张许游。片石犹存岂君意,悔不烽尘遭破碎。 砚池点点浮青痕,尚似忧时贾生泪。桥亭字,墨妙碑,此砚与之应并垂。 忽忆旧时好琴癖,画有同嗜安能一一搜剔全无遗。 我来摩挲看款识,闲对遗踪思往事。洗处曾来虞苑游,捧时定合青琴侍。 君今骑鹤归太虚。砚亦转徙经燕吴,愿祈六丁下摄取,永镇朱明洞府神仙都。
shū jūn xuán zhēn chuí zhī   zhuàn xiě jūn luán bié zhī bēi yín zhōng hún piāo miǎo jiǔ   dàn yǒu zhēn mín piàn zhī jūn xīn
dāng nián shí chéng fēi ǒu   wēng chūn yún luò jūn shǒu yòng zhī jiǔ quán   bàn shū chuāng wèi yǒu
lǐng   guǐ mén guān   jié rán shū jiàn lái yáo mán shān xiāo zhēng níng dòng   mǎng shǎn shì xuán lín jiān
yàn xīn dìng tóng   xìng zhì mái zhēn jiān rán jūn zhōng shí cǎo   zhì xuán kōng fēi
dān xīn gěng gěng zhǎng   yuàn dōng nán zhī bàn tuí chéng jiǎo yīn yún chóu   yǐng cǎn dàn bēi qīng qiū
cái jǐn sòng bìng   zhí tóng zhāng yóu piàn shí yóu cún jūn   huǐ fēng chén zāo suì
yàn chí diǎn diǎn qīng hén   shàng shì yōu shí jiǎ shēng lèi qiáo tíng   miào bēi   yàn zhī yīng bìng chuí
jiù shí hǎo qín   huà yǒu tóng shì ān néng sōu quán
lái kàn kuǎn zhì   xián duì zōng wǎng shì chù céng lái yuàn yóu   pěng shí dìng qīng qín shì
jūn jīn guī tài yàn zhuǎn jīng yàn   yuàn liù dīng xià shè   yǒng zhèn zhū míng dòng shén xiān dōu