匡南王孙爽台

明代 王世贞
襄王意不怿,与客登兰台。倚醉纳雄风,披襟呼快哉。 时无宋大夫,俊语为飘埃。朱邸出豫章,阿阁表崔嵬。 瑶阶拔地起,宝楯中天开。一叶将秋气,疑自匡山来。 沆瀣日夜零,注我芙蓉杯。一吸润枯肺,再举化浊胎。 主人仍郢倡,和者皆仙才。笑彼吹与繁,日夕市尘埋。
xiāng wáng   dēng lán tái zuì xióng fēng   jīn kuài zāi    
shí sòng dài   jùn wèi piāo āi zhū chū zhāng ā   biǎo cuī wéi    
yáo jiē   bǎo dùn zhōng tiān kāi jiāng qiū   kuāng shān lái    
hàng xiè líng   zhù róng bēi rùn fèi zài   huà zhuó tāi    
zhǔ rén réng yǐng chàng   zhě jiē xiān cái xiào chuī fán   shì chén mái