会稽山中

宋代 戴复古
晓风吹断花稍雨,青山白云无唾处。 岚光滴翠湿人衣,踏碎琼瑶溪上步。 人家远近屋参差,半成图画半成诗。 若使山中无杜宇,登山临水定忘归。
xiǎo fēng chuī duàn huā shāo   qīng shān bái yún tuò chù
lán guāng cuì shī 湿 rén   suì qióng yáo shàng
rén jiā yuǎn jìn cēn   bàn chéng huà bàn chéng shī
ruò shǐ 使 shān zhōng   dēng shān lín shuǐ dìng wàng guī