会稽三贤祠诗 吴先生祠

宋代 王十朋
安定先生贤矣哉,一时高第俱英材。诜然达者播廊庙,贫贱亦足光蓬莱。 会稽吴君更超绝,至今士子犹能说。讲堂鸣鼓规使君,可使清风耸朝烈。 求田问舍遗子孙,钱愚地僻何纷纷。不惜池塘种芹药,一段奇事前无闻。 君不见唐室蓬山称贺老,乞得鉴湖归去好。却将儒服变流沙,更遣门阑亦归道。 又不见晋朝名士高阳公,才名上下王谢中。乃心欲出三界外,山阴宅化瞿昙宫。 先生识见高流俗,不作二公缘祸福。寄语多才郑广文,乞与毫端记高躅。
ān dìng xiān sheng xián zāi   shí gāo yīng cái shēn rán zhě láng miào   pín jiàn guāng péng lái
kuài jūn gèng chāo jué   zhì jīn shì yóu néng shuō jiǎng táng míng guī shǐ 使 jūn   shǐ 使 qīng fēng sǒng cháo liè
qiú tián wèn shè sūn   qián fēn fēn chí táng zhǒng qín yào   duàn shì qián wén
jūn jiàn táng shì péng shān chēng lǎo   jiàn guī hǎo què jiāng biàn liú shā   gèng qiǎn mén lán guī dào
yòu jiàn jìn cháo míng shì gāo yáng gōng   cái míng shàng xià wáng xiè zhōng nǎi xīn chū sān jiè wài   shān yīn zhái huà tán gōng
xiān sheng shí jiàn gāo liú   zuò èr gōng yuán huò duō cái zhèng guǎng 广 wén   háo duān gāo zhú