会稽三贤祠诗 旌忠庙

宋代 王十朋
国家往往艰难中,搢绅节义扫地空。靖康有一忠悯公,建炎独有唐侯忠。 唐侯爵位何曾隆,身居行伍侪罴熊。平生经史漫不通,严霜烈日蕴在衷。 愤然一奋不顾躬,太尉夺笏嗟匆匆。子房铁椎计已穷,张巡就缚气尚雄。 杲卿锯解骂未终,忠血义肉涂地红。烈气英魂薄苍穹,事惊朝野闻帝聪。 立庙旌忠浙江东,睢阳双庙同高风。名书青史等岱崧,当时开门谁纳戎,贻臭千古如蛆虫。
guó jiā wǎng wǎng jiān nán zhōng   jìn shēn jié sǎo kōng jìng kāng yǒu zhōng mǐn gōng   jiàn yán yǒu táng hóu zhōng
táng hóu jué wèi zēng lóng   shēn háng chái xióng píng shēng jīng shǐ màn tōng   yán shuāng liè yùn zài zhōng
fèn rán fèn gōng   tài wèi duó jiē cōng cōng fáng tiě chuí qióng   zhāng xún jiù shàng xióng
gǎo qīng jiě wèi zhōng   zhōng xuè ròu hóng liè yīng hún báo cāng qióng   shì jīng cháo wén cōng
miào jīng zhōng zhè jiāng dōng   suī yáng shuāng miào tóng gāo fēng míng shū qīng shǐ děng dài sōng   dāng shí kāi mén shuí róng   chòu qiān chóng