寇季膺古刀歌

唐代 韦应物
古刀寒锋青槭槭,少年交结平陵客。求之时代不可知, 千痕万穴如星离。重叠泥沙更剥落,纵横鳞甲相参差。 古物有灵知所适,貂裘拂之横广席。阴森白日掩云虹, 错落池光动金碧。知君宝此夸绝代,求之不得心常爱。 厌见今时绕指柔,片锋折刃犹堪佩。高山成谷苍海填, 英豪埋没谁所捐。吴钩断马不知处,几度烟尘今独全。 夜光投人人不畏,知君独识精灵器。酬恩结思心自知, 死生好恶不相弃。白虎司秋金气清,高天寥落云峥嵘。 月肃风凄古堂净,精芒切切如有声。何不跨蓬莱, 斩长鲸。世人所好殊辽阔,千金买铅徒一割。
dāo hán fēng qīng   shào nián jiāo jié píng líng qiú zhī shí dài zhī  
qiān hén wàn xué xīng chóng dié shā gèng luò   zòng héng lín jiǎ xiāng cēn
yǒu líng zhī suǒ shì   diāo qiú zhī héng guǎng 广 yīn sēn bái yǎn yún hóng  
cuò luò chí guāng dòng jīn zhī jūn bǎo kuā jué dài   qiú zhī xīn cháng ài
yàn jiàn jīn shí rào zhǐ róu   piàn fēng zhé rèn yóu kān pèi gāo shān chéng cāng hǎi tián  
yīng háo mái shuí suǒ juān gōu duàn zhī chù   yān chén jīn quán
guāng tóu rén rén wèi   zhī jūn shí jīng líng chóu ēn jié xīn zhī  
shēng hào xiāng bái qiū jīn qīng   gāo tiān liáo luò yún zhēng róng
yuè fēng táng jìng   jīng máng qiē qiē yǒu shēng kuà péng lái  
zhǎn cháng jīng shì rén suǒ hǎo shū liáo kuò   qiān jīn mǎi qiān