孔周翰尝令仙源中秋以事留东武时陈君荣右王

宋代 苏轼
超然台闻周翰乞此郡客有诵其诗者乃次其韵二篇以为他日一笑?此诗一题“和鲁人孔周翰题诗二首”,而以现题为引。 底本原收孔诗,今删。 ?坏壁题诗已五年,故人风物两依然。 定知来岁中秋月,又照先生枕曲眠。 更邀明月说明年,记取孤吟孟浩然。 此去宦游如传舍,拣枝惊鹊几时眠。
chāo rán tái wén zhōu hàn jùn yǒu sòng shī zhě nǎi yùn èr piān wéi xiào   ? shī   rén kǒng zhōu hàn shī èr shǒu     ”, ér xiàn wèi yǐn
běn yuán shōu kǒng shī   jīn shān
  ? huài shī nián   rén fēng liǎng rán
dìng zhī lái suì zhōng qiū yuè   yòu zhào xiān sheng zhěn mián
gèng yāo míng yuè shuō míng nián   yín mèng hào rán
huàn yóu chuán shè   jiǎn zhī jīng què shí mián