孔毅甫以诗戒饮酒问

宋代 苏轼
买田且乞墨竹次其韵酒中真复有何好,孟生虽贤未闻道。 醉时万虑一扫空,醒后纷纷如宿草。 十年揩洗见真妄,石女无儿焦谷槁。 此身何异贮酒瓶,满辄予人空自倒。 武昌痛饮岂吾意,性不违人遭客恼。 君家长松十亩阴,借我一庵聊洗心。 我田方寸耕不尽,何用百顷糜千金。 枕书熟睡呼不起,好学怜君工杂拟。 且将墨竹换新诗,润色何须待东里。
mǎi tián qiě zhú yùn jiǔ zhōng zhēn yǒu hǎo   mèng shēng suī xián wèi wén dào  
zuì shí wàn sǎo kōng   xǐng hòu fēn fēn 宿 cǎo  
shí nián kāi jiàn zhēn wàng   shí ér jiāo gǎo  
shēn zhù jiǔ píng   mǎn zhé rén kōng dào  
chāng tòng yǐn   xìng wéi rén zāo nǎo  
jūn jiā cháng sōng shí yīn   jiè ān liáo xīn  
tián fāng cùn gēng jìn   yòng bǎi qǐng qiān jīn  
zhěn shū shú shuì   hào xué lián jūn gōng  
qiě jiāng zhú huàn xīn shī   rùn dài dōng