孔毅父封君挽词二首

宋代 苏辙
交契良人厚,家风季妇贤。 诗书中有助,苹藻岁无愆。 象服期他日,恩封属此年。 神伤自不觉,吊客问潸然。 别日笑言重,归来药饵忧。 钟歌掩不试,贝叶乱谁收。 恨极囊封在,情多垄木稠。 埋文应自作,一一记徽猷。
jiāo liáng rén hòu   jiā fēng xián  
shī shū zhōng yǒu zhù   píng zǎo suì qiān  
xiàng   ēn fēng shǔ nián  
shén shāng jué   diào wèn shān rán  
bié xiào yán zhòng   guī lái yào ěr yōu  
zhōng yǎn shì   bèi luàn shuí shōu  
hèn náng fēng zài   qíng duō lǒng chóu  
mái wén yīng zuò   huī yóu