空王子

宋代 释慧空
空王子之空而灵,拈起钵饭忘了羹。 一生看经不识字,总十二部为一句。 一生说禅不动口,喷嚏也成师子吼。 阿呵呵,黄面瞿昙争柰何。 咄咄咄,是甚衲僧臭皮袜。
kōng wáng zhī kōng ér líng   niān fàn wàng le gēng  
shēng kàn jīng shí   zǒng shí èr wèi  
shēng shuō chán dòng kǒu   pēn chéng shī hǒu  
ā   huáng miàn tán zhēng nài  
duō duō duō   shì shèn sēng chòu