崆峒
斗星高被众峰吞,莽荡山河剑气昏。隔断尘寰云似海,划开天路岭为门。
松拿霄汉来龙斗,石负苔衣挟兽奔。四望桃花红满谷,不应仍问武陵源。
dòu
斗
xīng
星
gāo
高
bèi
被
zhòng
众
fēng
峰
tūn
吞
,
mǎng
莽
dàng
荡
shān
山
hé
河
jiàn
剑
qì
气
hūn
昏
gé
。
duàn
隔
chén
断
huán
尘
yún
寰
shì
云
hǎi
似
huà
海
,
kāi
划
tiān
开
lù
天
lǐng
路
wèi
岭
mén
为
门
。
sōng
松
ná
拿
xiāo
霄
hàn
汉
lái
来
lóng
龙
dòu
斗
,
shí
石
fù
负
tái
苔
yī
衣
xié
挟
shòu
兽
bēn
奔
sì
。
wàng
四
táo
望
huā
桃
hóng
花
mǎn
红
gǔ
满
bù
谷
,
yīng
不
réng
应
wèn
仍
wǔ
问
líng
武
yuán
陵
源
。