空灵山应田叟

唐代 常建
湖南无村落,山舍多黄茆。淳朴如太古,其人居鸟巢。 牧童唱巴歌,野老亦献嘲。泊舟问溪口,言语皆哑咬。 土俗不尚农,岂暇论肥硗。莫徭射禽兽,浮客烹鱼鲛。 余亦罘罝人,获麋今尚苞。敬君中国来,愿以充其庖。 日入闻虎斗,空山满咆哮。怀人虽共安,异域终难交。 白水可洗心,采薇可为肴。曳策背落日,江风鸣梢梢。
cūn luò   shān shè duō huáng máo chún tài   rén niǎo cháo
tóng chàng   lǎo xiàn cháo zhōu wèn kǒu   yán jiē yǎo
shàng nóng   xiá lùn féi qiāo yáo shè qín shòu   pēng jiāo
rén   huò jīn shàng bāo jìng jūn zhōng guó lái   yuàn chōng páo
wén dòu   kōng shān mǎn páo xiào huái 怀 rén suī gòng ān   zhōng nán jiāo
bái shuǐ xīn   cǎi wēi wèi yáo bèi luò   jiāng fēng míng shāo shāo