孔经历挽诗 其二

明代 杨士奇
识尔趋庭际,芳年玉树高。谦和自天性,文雅出时髦。 旧好过从断,深情梦寐劳。他乡新冢在,松柏晚萧骚。
shí ěr tíng   fāng nián shù gāo qiān tiān xìng   wén chū shí máo
jiù hǎo guò cóng duàn   shēn qíng mèng mèi láo xiāng xīn zhǒng zài   sōng bǎi wǎn xiāo sāo