孔节妇

元代 杨维桢
有美丈夫子,玉质长髯须。 自言五十五代强有力子之孙儒,其母曰陶大家。 大家生儿六月余,丈夫子,即称孤。 零丁未保麒麟雏,大家一节誓不渝。 身有死,不二夫,与孤为命相噫呜,保抱不啻琉璃珠。 但愿孤身寿,竖我门户扶我舆。 天助孔嗣孤无虞,五岁解读书,十岁能当闾,二十作赋喧三吴。 朅来大家八十逾。 孤三釜,心何如?紫微相君新下车。 上推先圣恩及孥,荐书上达天王都。 承恩归来拜起居,堂上鹤发霜颜都。 烹羊击鲜妇当厨,里中姆,欢相呼,孔家生儿天与渠。 康之阜,曲阜俱。 康之水,流洒洙。 曰贞曰孝表一庐。 杨子作歌歌不诬,他日太史春秋书。
yǒu měi zhàng   zhì zhǎng rán  
yán shí dài qiáng yǒu zhī sūn   yuē táo jiā  
jiā shēng ér liù yuè   zhàng   chēng  
líng dīng wèi bǎo lín chú   jiā jié shì  
shēn yǒu   èr   wéi mìng xiāng   bǎo bào chì liú li zhū  
dàn yuàn shēn shòu 寿   shù mén  
tiān zhù kǒng   suì jiě shū   shí suì néng dāng   èr shí zuò xuān sān  
qiè lái jiā shí  
sān   xīn   wēi xiāng jūn xīn xià chē  
shàng tuī xiān shèng ēn   jiàn shū shàng tiān wáng dōu  
chéng ēn guī lái bài   táng shàng shuāng yán dōu  
pēng yáng xiān dāng chú   zhōng   huān xiāng   kǒng jiā shēng ér tiān  
kāng zhī    
kāng zhī shuǐ   liú zhū  
yuē zhēn yuē xiào biǎo  
yáng zuò   tài shǐ chūn qiū shū