空江秋篴浮丘郑助教索予赋之

明代 王恭
桓家野王弄秋玉,流落秋亭半枝竹。君山老人何处归,梦入潇湘洞庭曲。 浮丘仙客五湖心,复向沧波学凤吟。不吹玉塞梅花调,不奏青楼杨柳音。 商声迟迟羽声急,寒苇飞花露香入。水灵解佩撇波来,山魅吹灯倚云泣。 万事无心一叶舟,夜寒星斗落船头。数声绝岛鱼龙曙,三弄澄潭雁鹜秋。 初闻凤在冈,倏尔鼍吟水。天籁风泉何处鸣,落木寒狷一时起。 浮丘子,通灵仙,汗漫终悬魏阙情。曲终又欲蓬莱去,日抱云璈朝玉京。
huán jiā wáng nòng qiū   liú luò qiū tíng bàn zhī zhú jūn shān lǎo rén chǔ guī   mèng xiāo xiāng dòng tíng
qiū xiān xīn   xiàng cāng xué fèng yín chuī sāi méi huā diào   zòu qīng lóu yáng liǔ yīn
shāng shēng chí chí shēng   hán wěi fēi huā xiāng shuǐ líng jiě pèi piē lái   shān mèi chuī dēng yún
wàn shì xīn zhōu   hán xīng dǒu luò chuán tóu shù shēng jué dǎo lóng shǔ   sān nòng chéng tán yàn qiū
chū wén fèng zài gāng   shū ěr tuó yín shuǐ tiān lài fēng quán chǔ míng   luò hán juàn shí
qiū zi   tōng líng xiān   hàn màn zhōng xuán wèi quē qíng zhōng yòu péng lái   bào yún áo cháo jīng