孔撝约集石鼓残文成诗

清代 姚鼐
在昔成周造西土,日出海隅皆奄抚。同文遂光天子政,异学敢施私智舞。 大蒐有礼朝金舄,小雅馀萹镌石鼓。东迁孔子悼《诗》亡,史有阙文吾尚睹。 倔兴㬥国尚首功,拨去古文焚一炬。小篆从玆法丞相,《爰历》竞言受车府。 援笔且便徒隶才,立政安求周召侣。虽然六体试古文,尚有典刑存一缕。 魏晋以后述者稀,科斗仅传逮韩愈。厥后推求钟鼎文,形响猜疑似聋瞽。 文士甲癸纷臆决,强定成宣道文武。断文阙义那得知,伟画奇模差可数。 一朝联缀使完善,坠玉零珠同贯组。文王清庙固难睎,急就凡将真下頫。 乃知翰林有奇智,鍊石星躔如可补。尝疑秦篆一家学,叔重虽精犹异古。 言之成理或近凿,有似郢人书烛举。保氏本体益茫昧,后贤傅说时舛午。 日在茻中会意草,背私公乃韩非语。岂如石鼓坚可信,乃谚胡为讥厥父。 说礼无徵伤杞宋,崇旧有由敬收吁。嗟君好古如食蹠,快读奇字尝如吐。 益友多闻求寡昧,家法虚怀铭伛偻。何当再发壁中书,小学源流胜张杜。
zài chéng zhōu zào 西   chū hǎi jiē yǎn tóng wén suì guāng tiān zhèng   xué gǎn shī zhì    
sōu yǒu cháo jīn   xiǎo biǎn juān shí dōng qiān kǒng dào shī wáng shǐ yǒu quē   wén shàng        
jué xīng guó shàng shǒu gōng   wén fén xiǎo zhuàn cóng chéng xiàng yuán   jìng yán shòu chē        
yuán qiě biàn 便 cái   zhèng ān qiú zhōu zhào suī rán liù shì wén shàng   yǒu diǎn xíng cún    
wèi jìn hòu shù zhě   dǒu jǐn chuán dǎi hán jué hòu tuī qiú zhōng dǐng wén xíng   xiǎng cāi lóng    
wén shì jiǎ guǐ fēn jué   qiáng dìng chéng xuān dào wén duàn wén quē de zhī wěi   huà chā shù    
zhāo lián zhuì shǐ 使 wán shàn   zhuì líng zhū tóng guàn wén wáng qīng miào nán   jiù fán jiāng zhēn xià    
nǎi zhī hàn lín yǒu zhì   liàn shí xīng chán cháng qín zhuàn jiā xué shū   zhòng suī jīng yóu    
yán zhī chéng huò jìn záo   yǒu yǐng rén shū zhú bǎo shì běn máng mèi hòu   xián shuō shí chuǎn    
zài mǎng zhōng huì cǎo   bèi gōng nǎi hán fēi shí jiān xìn nǎi   yàn wéi jué    
shuō zhēng shāng sòng   chóng jiù yǒu yóu jìng shōu jiē jūn hào shí zhí kuài   cháng    
yǒu duō wén qiú guǎ mèi   jiā huái 怀 míng dāng zài zhōng shū xiǎo   xué yuán liú shèng zhāng