空公长老一出即住雪峰书来以建茗为寄长句奉

宋代 曾几
此公出世使人惊,道眼看来却未曾。 政尔雪峰千百众,澹然云水一孤僧。 不妨诗笔作佛事,已用茗瓯传祖灯。 我老尚堪行脚在,因风为寄古崖藤。
gōng chū shì shǐ 使 rén jīng   dào yǎn kàn lái què wèi céng  
zhèng ěr xuě fēng qiān bǎi zhòng   dàn rán yún shuǐ sēng  
fáng shī zuò shì   yòng míng ōu chuán dēng  
lǎo shàng kān xíng jiǎo zài   yīn fēng wèi téng