客珠崖怀罗浮寄山中诸子三十韵 其九

清代 成鹫
当时一入便忘还,分得云房屋半閒。笑我住来仍渡海,输他飞去不离山。 抛将松竹无田地,领取生涯有死关。庵主纵归难得见,孤峰从此绝跻攀。
dāng shí biàn 便 wàng hái   fēn de yún fáng bàn xián xiào zhù lái réng hǎi shū   fēi shān    
pāo jiāng sōng zhú tián   lǐng shēng yǒu guān ān zhǔ zòng guī nán de jiàn   fēng cóng jué pān