客中夜寒戏作长谣

宋代 陆游
孤翁痴钝如寒蝇,霜夕不瞑愁严凝。 寝衣触体起芒粟,鼻息嘘润成冰凌。 冬冬默数严谯鼓,耿耿独看幽窗灯。 支床龟老共夜永。 号月鸡冷同晨兴。 白狐紫貂了不暖,何况蜀锦并吴绫。 静思忽得安乐法,人生所欠絮与缯。 十年一衲尚可过,不信请视匡山僧。
wēng chī dùn hán yíng   shuāng míng chóu yán níng  
qǐn chù máng   rùn chéng bīng líng  
dōng dōng shù yán qiáo   gěng gěng kàn yōu chuāng dēng  
zhī chuáng guī lǎo gòng yǒng  
hào yuè lěng tóng chén xīng  
bái diāo liǎo nuǎn   kuàng shǔ jǐn bìng líng  
jìng ān   rén shēng suǒ qiàn zēng  
shí nián shàng guò   xìn qǐng shì kuāng shān sēng