客中写怀六首 其二 忆子

元代 戴良
绵绵我瓜瓞,引蔓空尔长。有子将得力,弃之往他乡。 他乡与故里,两地永相望。独有中天月,远照双松堂。 双松我所植,念之犹不忘。况复儿与女,不见今六霜。 大儿踰弱冠,有娣同己长。想当望我时,齐行松树旁。 见树不见父,呜咽泪成行。小女年尚稚,与弟走踉蹡。 相呼戏树下,何处褰父裳。反哺有慈乌,跪乳有羔羊。 人事独暌乖,俯仰我心伤。
mián mián guā dié   yǐn màn kōng ěr zhǎng yǒu jiāng   zhī wǎng xiāng
xiāng   liǎng yǒng xiāng wàng yǒu zhōng tiān yuè   yuǎn zhào shuāng sōng táng
shuāng sōng suǒ zhí   niàn zhī yóu wàng kuàng ér   jiàn jīn liù shuāng
ér ruò guàn   yǒu tóng zhǎng xiǎng dāng wàng shí   xíng sōng shù páng
jiàn shù jiàn   lèi chéng háng xiǎo nián shàng zhì   zǒu liàng qiàng
xiāng shù xià   chǔ qiān shang fǎn yǒu   guì yǒu gāo yáng
rén shì kuí guāi   yǎng xīn shāng