客中览镜

唐代 于武陵
何当开此镜,即见发如丝。白日急于水,一年能几时。 每逢芳草处,长返故园迟。所以多为客,蹉跎欲怨谁。
dāng kāi jìng   jiàn bái shuǐ   nián néng shí
měi féng fāng cǎo chù   zhǎng fǎn yuán chí suǒ duō wèi   cuō tuó yuàn shuí