客至木绵坐已为长韵成四韵

宋代 郑刚中
就温嫌令性同然,况是冬深凛冽天。 莫讶尘生杨绾席,都缘坐少席文毡。 感君四坐平分暖,为我长针细衲绵。 从此门前有来客,不须称遽足留连。
jiù wēn xián lìng xìng tóng rán   kuàng shì dōng shēn lǐn liè tiān  
chén shēng yáng wǎn   dōu yuán zuò shǎo wén zhān  
gǎn jūn zuò píng fēn nuǎn   wèi zhǎng zhēn mián  
cóng mén qián yǒu lái   chēng liú lián