客至当饮酒二首

宋代 王安石
天提两轮光,环我屋角走。 自从红颜时,照我至白首。 累累地上土,往往平生友。 少年所种树,磥砢行复朽。 古人有真意,独在无好丑。 冥冥谁与论,客至当饮酒。
tiān liǎng lún guāng   huán jiǎo zǒu
cóng hóng yán shí   zhào zhì bái shǒu
lěi lěi shàng   wǎng wǎng píng shēng yǒu
shào nián suǒ zhòng shù   lěi xíng xiǔ
rén yǒu zhēn   zài hǎo chǒu
míng míng shuí lùn   zhì dāng yǐn jiǔ