客至

宋代 唐庚
山头竹万个,风来玉相戛。下有屋数间,萧然如佛刹。 门无车马喧,幽径芳草茁。隔窗识君声,遽起投笔札。 黄鸡未啄黍,环堵无可杀。园蔬煮淡泊,山泉啜甘滑。 何以乐嘉宾,春禽日嘲哳。
shān tóu zhú wàn   fēng lái xiāng jiá xià yǒu shù jiān xiāo   rán shā    
mén chē xuān   yōu jìng fāng cǎo zhuó chuāng shí jūn shēng   tóu zhá    
huáng wèi zhuó shǔ   huán shā yuán shū zhǔ dàn shān   quán chuài gān huá    
jiā bīn   chūn qín zhāo zhā