客寓邻家有园尝欲过之不可得

宋代 董嗣杲
形容淹白昼,意向落清樽。 客榻犹移雨,邻园自掩门。 秋高江一色,风起月多痕。 忽忽孤生感,真难薄俗论。
xíng róng yān bái zhòu   xiàng luò qīng zūn  
yóu   lín yuán yǎn mén  
qiū gāo jiāng   fēng yuè duō hén  
shēng gǎn   zhēn nán báo lùn