客有自燕而归哀其老而赠之

唐代 常建
羸马朝自燕,一身为二连。忆亲拜孤冢,移葬双陵前。 幽愿从此毕,剑心因获全。孟冬寒气盛,抚辔告言旋。 碣石海北门,馀寇惟朝鲜。离离一寒骑,袅袅驰白天。 生别皆自取,况为士卒先。寸心渔阳兴,落日旌竿悬。
léi cháo yàn   shēn wéi èr lián qīn bài zhǒng   zàng shuāng líng qián
yōu yuàn cóng   jiàn xīn yīn huò quán mèng dōng hán shèng   pèi gào yán xuán
jié shí hǎi běi mén   kòu wéi cháo xiǎn hán   niǎo niǎo chí bái tiān
shēng bié jiē   kuàng wèi shì xiān cùn xīn yáng xīng   luò jīng gān 竿 xuán