客有谈故园花事者,感而有赋

明代 张煌言
故园春意满,花枝解照人。驮笙还出郭,烧笋或呼邻。 此事真无价,吾行未有津。繁华岂不爱,天步属艰辛!
yuán chūn mǎn   huā zhī jiě zhào rén tuó shēng hái chū guō   shāo sǔn huò lín
shì zhēn jià   xíng wèi yǒu jīn fán huá ài   tiān shǔ jiān xīn