客有诵袁蒙斋得雨酬倡之什辄赓元韵志喜也呈

宋代 郑清之
雷伯四月瘖无声,鸣鸠呼妇凫浴晴。 星如樧沙灯吐红,羲和驾鞭乘赤明。 稚秧针水未入种,秀麦浪畦犹督耕。 香车不动百龙蛰,转辘如织千蛇横。 爱民太守心语口,{疒里加真}我以旱宁无生。 川灵有知龟亦许,异物蜿蜒归掌抚。 一雨果从方寸来,此念端诚本天与。 但看父老歌丰年,不用儿童学皇舞。 弭灾肯效栾巴噀,哺民无异紫芝乳。 一年事在阿堵中,四封笑溢迎门语。 我州潴野同淮徐,公方有意六辅渠。 上天下泽锺惠施,千里波及皆君余。 蒙斋诗成虚斋和,我乐赋之如遂初。 坐对联珠饱官粟,但有欢喜无欷嘘。 祗今快续二贤咏,不须乞米移颜书。
léi yuè yīn shēng   míng jiū qíng  
xīng shā shā dēng hóng   jià biān chéng chì míng  
zhì yāng zhēn shuǐ wèi zhǒng   xiù mài làng yóu gēng  
xiāng chē dòng bǎi lóng zhé   zhuǎn zhī qiān shé héng  
ài mín tài shǒu xīn kǒu     { jiā zhēn   } hàn níng shēng  
chuān líng yǒu zhī guī   wān yán guī zhǎng  
guǒ cóng fāng cùn lái   niàn duān chéng běn tiān  
dàn kàn lǎo fēng nián   yòng ér tóng xué huáng  
zāi kěn xiào luán xùn   mín zhī  
nián shì zài ē zhōng   fēng xiào yíng mén  
zhōu zhū tóng huái   gōng fāng yǒu liù  
shàng tiān xià zhōng huì shī   qiān jiē jūn  
méng zhāi shī chéng zhāi   zhī suì chū  
zuò duì lián zhū bǎo guān   dàn yǒu huān  
zhī jīn kuài èr xián yǒng   yán shū