客遗山柿绐为玉兰戏而赋此

明代 沈周
有遗玉兰栽,云花备清馥。戒僮植深土,殷勤养根玉。 秋霜己脱叶,挺挺条肄秃。识者曰山柿,盗名饵公欲。 举世好相欺,牖耳多涂目。余性易信人,指马不知鹿。 凭阑祗发笑,罪遗亦何足。谓信止豚鱼,未始及草木。
yǒu lán zāi   yún huā bèi qīng jiè tóng zhí shēn yīn   qín yǎng gēn    
qiū shuāng tuō   tǐng tǐng tiáo shí zhě yuē shān shì dào   míng ěr gōng    
shì hǎo xiāng   yǒu ěr duō xìng xìn rén zhǐ   zhī   鹿  
píng lán zhī xiào   zuì wèi xìn zhǐ tún wèi   shǐ cǎo