客意

宋代 陆游
山行曳杖水拏舟,走遍茫茫禹画州。 蝴蝶梦魂常是客,芭蕉身世不禁秋。 早因食少妨高卧,晚忆茶甘作远游。 龙焙一尝端可去,无心更为荔枝留。
shān xíng zhàng shuǐ zhōu   zǒu biàn máng máng huà zhōu
dié mèng hún cháng shì   jiāo shēn shì jīn qiū
zǎo yīn shí shǎo fáng gāo   wǎn chá gān zuò yuǎn yóu
lóng bèi cháng duān   xīn gèng wéi zhī liú