客夜有感

元代 释英
十载红尘海,漂流笑此身。山川孤馆夜,风雨独眠人。 嗜茗真成癖,工诗不疗贫。还家须及早,垂白有双亲。
shí zài hóng chén hǎi   piāo liú xiào shēn shān chuān guǎn fēng   mián rén    
shì míng zhēn chéng   gōng shī liáo pín huán jiā zǎo chuí   bái yǒu shuāng qīn