客夜霜寒

宋代 郑刚中
晓寒欺客入疏窗,梦破江南一夜霜。可但山林小摇落,树头无叶可飞黄。
xiǎo hán shū chuāng   mèng jiāng nán shuāng dàn shān lín xiǎo yáo luò shù   tóu fēi huáng