客燕

宋代 郭昂
昨夜乡关入梦遥,月明魂断更难招。鬓边白发愁能种,囊里黄金日易销。 尺璧自惭投暗室,前涂何处是青霄。龙沙见说难容客,八月尖风彻敝貂。
zuó xiāng guān mèng yáo   yuè míng hún duàn gèng nán zhāo bìn biān bái chóu néng zhǒng   náng huáng jīn xiāo
chǐ cán tóu àn shì   qián chǔ shì qīng xiāo lóng shā jiàn shuō nán róng   yuè jiān fēng chè diāo