客晓

清代 郁植
欹枕荒郊鸟乱啼,渐闻人语板桥西。愁边觅句天难晓,梦里还家路易迷。 两岸茭芦千里雁,五更霜月一村鸡。吴侬到此肠先断,况复高城急鼓鼙。
zhěn huāng jiāo niǎo luàn   jiàn wén rén bǎn qiáo 西 chóu biān tiān nán xiǎo   mèng huán jiā
liǎng àn jiāo qiān yàn   gēng shuāng yuè cūn nóng dào cháng xiān duàn   kuàng gāo chéng