客思吟

唐代 杨敬之
禾黍正离离,南园剪白芝。细腰沈赵女,高髻唱蛮姬。 路愧前冈月,梳惭一颔丝。乡人不可语,独念畏人知。
shǔ zhèng   nán yuán jiǎn bái zhī yāo shěn zhào   gāo chàng mán
kuì qián gāng yuè   shū cán hàn xiāng rén   niàn wèi rén zhī