客殳山偶成
春逐啼莺去不留,一川风雨满山秋。笙歌不到愁人耳,若听笙歌更泪流。
chūn
春
zhú
逐
tí
啼
yīng
莺
qù
去
bù
不
liú
留
,
yī
一
chuān
川
fēng
风
yǔ
雨
mǎn
满
shān
山
qiū
秋
shēng
。
gē
笙
bú
歌
dào
不
chóu
到
rén
愁
ěr
人
ruò
耳
,
tīng
若
shēng
听
gē
笙
gèng
歌
lèi
更
liú
泪
流
。