客舍月下对酒,醉后寄毕四耀

唐代 独孤及
乡路风雪深,生事忧患迫。天长波澜广,高举无六翮。 独立寒夜移,幽境思弥积。霜月照胆净,银河入檐白。 沽酒聊自劳,开樽坐檐隙。主人奏丝桐,能使高兴剧。 清机暂无累,献酢更络绎。慷慨葛天歌,愔愔广陵陌。 既醉万事遗,耳热心亦适。视身兀如泥,瞪目傲今昔。 故人间城阙,音信两脉脉。别时前盟在,寸景莫自掷。 心与白日斗,十无一满百。寓形薪火内,甘作天地客。 与物无亲疏,斗酒胜竹帛。何必用自苦,将贻古贤责。
xiāng fēng xuě shēn   shēng shì yōu huàn tiān cháng lán guǎng 广   gāo liù
hán   yōu jìng shuāng yuè zhào dǎn jìng   yín yán bái
jiǔ liáo láo   kāi zūn zuò yán zhǔ rén zòu tóng   néng shǐ 使 gāo xīng
qīng zàn lěi   xiàn gèng luò kāng kǎi tiān   yīn yīn guǎng 广 líng
zuì wàn shì   ěr xīn shì shì shēn   dèng ào jīn
rén jiān chéng què   yīn xìn liǎng bié shí qián méng zài   cùn jǐng zhì
xīn bái dòu   shí mǎn bǎi xíng xīn huǒ nèi   gān zuò tiān
qīn shū   dǒu jiǔ shèng zhú yòng   jiāng xián