客舍喜友人相访

唐代 贺兰朋吉
荒居无四邻,谁肯访来频。古树秋中叶,他乡病里身。 雁声风送急,萤影月流新。独为成名晚,多惭见友人。
huāng lín   shuí kěn fǎng 访 lái pín shù qiū zhōng   xiāng bìng shēn
yàn shēng fēng sòng   yíng yǐng yuè liú xīn wèi chéng míng wǎn   duō cán jiàn yǒu rén