柯山红树行

清代 李慈铭
故人家在柯山曲,门外溪流转寒绿。板桥一抹长林西,尽日烟霞看不足。 山深几日生秋风,树色尽作胭脂红。斜阳隔山渲金碧,画屏惨淡开天工。 平昔看山爱秋晏,写入吴纨白团扇。画中佳赏谁最同,浊酒扁舟载王翰。 寻君摇指松扉开,破帽风前笑相见。第五桥边诗思多,林阴席地共婆娑。 年年好景常如此,放眼湖山一醉歌。远水遥山入秋暮,多少征途此中去。 渔舍多依薜荔湾,估船偏问鸳鸯渡。王郎去客嵩汝间,余亦劳劳别故山。 江路雁来知有梦,白云秋尽几时还。燕云越树动成忆,把臂王郎忽长别。 黄沙落叶满长安,寒日萧萧素车出。著屐平生定几回,遗诗读罢更堪哀。 分明洛水疲驴道,曾得家山一面来。遥怜瘦沈依山住,红到山中几千树。 已是题诗失酒徒,扇底风光更何处。何日僧庐返病身,绿萝禅榻结比邻。 西头更触浮生恸,满目山阳笛里人。
rén jiā zài shān   mén wài liú zhuǎn hán 绿 bǎn qiáo cháng lín jìn 西   yān xiá kàn    
shān shēn shēng qiū fēng   shù jǐn zuò yān zhī hóng xié yáng shān xuàn jīn huà   píng cǎn dàn kāi tiān gōng    
píng kàn shān ài qiū yàn   xiě wán bái tuán shàn huà zhōng jiā shǎng shuí zuì tóng zhuó   jiǔ piān zhōu zài wáng hàn    
xún jūn yáo zhǐ sōng fēi kāi   mào fēng qián xiào xiāng jiàn qiáo biān shī duō lín   yīn gòng suō    
nián nián hǎo jǐng cháng   fàng yǎn shān zuì yuǎn shuǐ yáo shān qiū duō   shǎo zhēng zhōng    
shè duō wān   chuán piān wèn yuān yāng wáng láng sōng jiān   láo láo bié shān    
jiāng yàn lái zhī yǒu mèng   bái yún qiū jǐn shí hái yàn yún yuè shù dòng chéng   wáng láng zhǎng bié    
huáng shā luò mǎn cháng ān   hán xiāo xiāo chē chū zhù píng shēng dìng huí   shī gèng kān āi    
fēn míng luò shuǐ dào   céng jiā shān miàn lái yáo lián shòu shěn shān zhù hóng   dào shān zhōng qiān shù    
shì shī shī jiǔ   shàn fēng guāng gèng chǔ sēng fǎn bìng shēn   luó 绿 chán jié lín    
西 tóu gèng chù shēng tòng   mǎn shān yáng rén