科桑

宋代 范成大
斧斤留得万枯株,独速槎牙立暝途。 饱尽春蚕收罢茧,更殚余力付樵苏。
jīn liú wàn zhū   chá míng
bǎo jǐn chūn cán shōu jiǎn   gèng dān qiáo